Ở đời vui đạo hãy tùy duyên

-

Người Việt chúng ta người nào cũng biết vua trần Nhân Tông, bạn đã thẳng đánh win quân Nguyên Mông nhì trong ba lần đế quốc này xâm lược nước ta. Vua đang xuất gia giữa triều đình, sáng sủa lập mẫu Thiền Trúc Lâm còn tác động đến tận ngày nay. Công ty vua là người thứ nhất viết văn bởi tiếng Việt thay vì tiếng Hán, và ra lệnh đọc đều chiếu chỉ cả bởi tiếng Việt lẫn tiếng Hán. Hai bạn dạng văn bởi tiếng Việt vày vua sáng sủa tác- Cư trần lạc đạo phú với Đắc thú lâm tuyền thành đạo ca – là hai sản phẩm tiếng Việt xưa nhất còn lại đến bây giờ. Nuốm nên hoàn toàn có thể nói, ngày làm sao tiếng Việt còn thì hai cống phẩm ấy vẫn còn.

Bạn đang xem: Ở đời vui đạo hãy tùy duyên

Ở đây bọn họ nói về bốn câu kệ xong Cư nai lưng lạc đạo phú. Kệ rằng:

Ở đời vui đạo hãy tuỳ duyên

Đói thì ăn, hề, mệt mỏi ngủ yên

Trong nhà bao gồm báu thôi tìm kiếm kiếm

Đối cảnh vô trọng tâm chớ hỏi Thiền.

Tại sao lại “ở đời vui đạo”?. Đạo là thực tại về tối hậu, là chân lý tuyệt đối hoàn hảo (so với chân lý tương đối), là Pháp thân, là Chân như, là tánh Không, là Như Lai tạng… tín đồ đời thì ngơi nghỉ đời vui đời, tín đồ giải bay thì sinh hoạt đạo vui đạo; ở sắc thì vui sắc, ở không thì vui Không; vì sao lại làm việc đời vui đạo? Đơn giản do nhà vua là bậc bệnh ngộ Đại thừa, thấy đời là đạo, không hai, bất nhị. đơn vị vua thấy tướng mạo là tánh, thấy “sắc tức là Không, Không có nghĩa là sắc”, thấy các xuất hiện với giác quan liêu là Pháp thân, buộc phải nói sống đời vui đạo. Nói theo thuật ngữ, đấy là “vô trụ xứ Niết-bàn” của Đại thừa, nơi nào cũng Niết-bàn, giờ phút nào cũng Niết-bàn, làm những gì cũng Niết-bàn.

*

Sao lại “hãy tùy duyên”? Tuỳ duyên vì duyên gì rồi cũng là đạo, nhan sắc thanh hương vị xúc pháp nào thì cũng là Chân như. Cho nên vì thế tuỳ duyên mà lại chẳng tuỳ duyên nào cả, vô tính năng đạo. Tuỳ duyên ở đấy là đã đạt cho tánh quà “bất biến” thì toàn bộ “tuỳ duyên” đầy đủ là vàng. Như Bát-nhã trung khu kinh nói “Không bao gồm vô minh cũng không tồn tại hết vô minh”. Tuỳ duyên là du hý tam-muội”, “tự thọ dụng tam-muội” vậy.

Đói thì ăn, hề, mệt ngủ yên

Người nào ko đói thì ăn, mệt mỏi thì ngủ? nhưng đây chẳng yêu cầu là hành động bản năng sinh vật. Đói thì ăn, mệt thì ngủ khu vực nhà vua là người không hề bốn tướng ngã, nhân, chúng sanh, thọ mạng, ko qua trung gian chống ngại của tứ tướng; nên hành động đó là trực tiếp, tự nhiên và thoải mái (natural), tự vạc (spontanous), không tồn tại thời gian, không có không gian. Hành vi đó đó là giải thoát.

Chữ thì (tức), được lặp lại hai lần trong và một câu này. Đói ăn, mệt ngủ, không vì nguyên nhân gì, không do cái gì, không để gia công gì, cấm đoán điều gì. Đây điện thoại tư vấn là từ bỏ phát, tự nhiên, nhiệm vận, vô chức năng đạo, vô tâm, sanh nhưng mà chẳng sanh…

Đói thì ăn, mệt nhọc thì ngủ, chó thì sủa, mèo thì kêu, con gà thì gáy, phụ thân ông là bọn ông, bà mẹ ông là đàn bà… chính là cái do vậy (như thị), không tồn tại thời gian, không có không gian, ko có xuất sắc xấu, không có đúng sai, không tồn tại cái gì (what), không có tại sao (why), không có bao giờ (when), không có khiến cho (for)… Đây là hành động thuần túy, thanh tịnh, ko từ một chiếc tôi mang lại đối tượng, không biến thành ngăn cách, đứt khúc vị bốn cái ngã nhân chúng sanh lâu mạng. Hành động không có số lượng giới hạn nên hành động ấy là giải thoát.

Trong nhà tất cả báu thôi tìm kiếm

Một bạn thấy cùng sống được bản tánh của chổ chính giữa mình, từ trong ra bên ngoài đều là biểu lộ của Phật tánh trong sạch và thanh tịnh, thì đây là “trong nhà có báu”. Vào nhà tất cả báu, tự trung ương là Phật, thì thay giới phía bên ngoài cũng là châu báu, cả hai bên phía trong và bên phía ngoài đều là ngọc báu, không phương pháp ngăn, đứt hở.

Toàn cả thân tâm, trái đất đều là ngọc báu. Từng một sự vật, mỗi một sự cố hầu hết là ngọc báu. Cùng với người trọn vẹn chứng ngộ thì không liệu có còn gì khác là phiền não, bao gồm cả phiền não của chúng sanh, cho nên vì thế nói theo tởm Kim cương, độ cơ mà không độ, làm nhưng không làm, hạnh mà lại không hạnh.

“Thôi tra cứu kiếm” vì toàn bộ đều là tốt nhất Tâm, vì tất cả khổ nhức do phân minh ta và người, ta và vắt giới, phiền não cùng giác ngộ… đều tan vào nhất Tâm. Không có gì ko kể cái Nhất trọng điểm này, chũm thì liệu có còn gì khác để tra cứu kiếm. Như gớm Viên giác nói, “Tất cả mọi là Giác”.

Đối cảnh vô trung tâm chớ hỏi Thiền

Đối cảnh vô vai trung phong nghĩa là không có tâm để đối với cảnh, không có cảnh để chống ngại tâm. Chổ chính giữa và cảnh là “Một tướng Vô tướng” (kinh Đại Bát-nhã).

Xem thêm: Công Ty Sofa Giá Rẻ Thành Phố Hồ Chí Minh Chất Lượng Cao, Ghế Sofa Giá Rẻ Tphcm, Khuyến Mãi 50%, Free Ship

Vô chổ chính giữa là không tồn tại tâm phiền não, trung ương phân biệt.

Vô trọng điểm là phiên bản tánh của tâm là tánh Không.

Hỏi phép chân không thể chi lánh xấu hổ thanh chấp sắc

Biết Chân như, tin Bát-nhã Chớ còn tìm Phật Tổ tây đông.

(Hội thứ tư)

*

Nhưng vô tâm chưa hẳn là không có gì hết, nó là “tính sáng, Chân như, Bụt, kim cương, viên giác…”, là hồ hết chữ được sử dụng trong Cư è lạc đạo phú. Với vô tâm thì cảnh không hề là cảnh, tướng không thể là tướng, mà lại là tánh Không, tính sáng, chân như, viên giác luôn luôn luôn sinh hoạt trước mắt:

Dứt trừ nhân ngã, hoá ra thực tướng tá kim cương

Dừng không còn tham sân, bắt đầu lảu lòng mầu viên giác.

(Hội trang bị hai)

Thiền là thực trên tánh Không, tính sáng, chân như, bản tâm luôn luôn luôn trực tiếp hiện nay tiền trước mắt. Chính vì thực tại luôn luôn trực tiếp gồm sẵn trước đôi mắt trong mỗi thời hạn mỗi hoàn cảnh nhưng hỏi Thiền là chuyện thừa: “hỏi đưa ra Thiền”.

Chỉn Bụt là lòng, xá ướm hỏi đòi cơ Mã Tổ.

(Hội sản phẩm ba)

Nhà vua nhấn mạnh đến tính chất trực tiếp hiện tiền trong đời sống hằng ngày này bằng trọn hội thứ chín. Ở đây chúng ta chỉ trích ra vài ba thành ngữ: “Cây bách là lòng”, “trà Triệu lão, bánh Thiều dương”, “ruộng Tào Khê, vườn cửa Thiếu Thất”, “gieo bó củi, nẩy bông đèn”, “lộc đào hoa, nghe tiếng trúc”…

Thiền là toàn bộ những chiếc ấy, là thực trên trực tiếp hiện tiền trước mắt. Thiền là tất cả đời sống. Toàn bộ đời sống là sự biểu lộ của Đạo, của Thiền, của tánh Không, tính sáng, chân như, chỉn Bụt là lòng… vì vậy khi thấy cùng sống được vì thế thì ‘chớ hỏi Thiền”; vì bao gồm cái gì chẳng đề xuất là Thiền? Đó là “ở đời vui đạo”.

Hơn nữa, “vô tâm” của vua không phải là một cuộc đời ở chỗ cô tịch vắng tanh vẻ, xa lánh trằn thế. Sự “ở đời” của vua là một cuộc đời luôn luôn hoạt động vì người khác:

Phúc tuệ bao gồm no, chỉn bắt đầu khá nên bạn thực biết

Dựng cầu đò, giồi chiền tháp, ngoại trang nghiêm sự tướng tá hãy tu

Săn tin vui xả, nhuyễn trường đoản cú bi, nội tự tại gớm lòng hằng đọc.

(Hội đồ vật tám)

Đạo là căn nguyên cho mọi hoạt động ở đời, cùng mọi hoạt động ở đời đó là Đạo. Đây là “Ở đời vui Đạo” của vua trần Nhân Tông.